QUÁ NỬA ĐÔNG RỒI
Thưa các anh chị em và các bạn cùng các thi huynh thi hữu !
Lúc sinh thời Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nói :
“ Ví không có cảnh Đông tàn
Thì đâu có cảnh huy hoàng ngày Xuân” !
Nhưng mỗi khi cái lạnh khắc nghiệt sương muối từ phương Bắc tràn về cũng làm cho chúng ta khổ sở… và để chúng ta nhớ lại một thời …!
Nay đã nửa Đông rồi, chúng ta gắng chờ Xuân nhé!
Xin có đôi dòng tâm sự cùng các bạn khi đã
Quá nửa Đông rồi bạn nhỉ
Chờ Xuân từng bước quay về
Lịch xưa gọi là “ Đông Chí “
Khi bao công việc bộn bề !
Thời gian cuối năm Âm lịch
Tết về chẳng mấy nữa đâu
Pháo hoa nở đêm “ Trừ Tịch “
Xốn xang đón nụ hoa đầu !
Đêm Đông nằm trong chăn ấm
Chạnh lòng nhớ cảnh ngày xưa
Ổ rơm lót lòng cơm độn
Mà như cỗ lớn bây giờ !
Bữa trưa củ khoai củ đót
Chuối non nấu vội chưa rừ
Thương con trong lòng xa xót
Phong phanh áo mỏng gió mùa !
Bây giờ các con khôn lớn
Có còn nhớ chút “ Ngày xưa? “
Nhà nghèo chăm nuôi con lợn
Phải cân nghĩa vụ chẳng thừa …
Con thèm ước được cái đuôi
Dối con bảo chờ đến Tết
Mẹ mua ngoài chợ … con cười
Con mong từng ngày thấm mệt !
Tết về sân kho hợp tác
Đang chia thịt lợn kia rồi
Nhà nhà gọi nhau như Vạc
Mừng như sắp được đổi đời !
Chao ôi một thời để nhớ
Tưởng như ác mộng hiện về
Nay đời đã thay đổi khác
Qua rồi sống giữa cơn mê !
Quá nửa Đông rồi bạn nhỉ
Chờ Xuân hoa nở muôn quê
Nắng soi ấm từng ngõ nhỏ
Xa dần cái lạnh tái tê !


