Ngày ấy em tôi chửa lấy chồng
Nhà thì túng thiếu các em đông
Bố tôi vẫn bảo đành cam chịu
Con gắng chăm lo việc ruộng đồng
Em tôi đẹp gái nết na ngoan
Mười tám tuổi xuân sống dịu dàng
Mọi việc hăng say quên mệt nhọc
Dậy thì xinh gái khối anh sang !
Ngày đêm mải miết việc riêng chung
Có nghĩ gì đâu đến lấy chồng
Mấy đám trong làng qua ướm hỏi
Lắc đầu em “ chẳng “ lại về không !
Ai biết em tôi thích một người
Nét trai rắn giỏi miệng cười tươi
Tình trong đã bén đôi lần gặp
Hò hẹn “ chờ nhau đến tháng mười !”
Nhưng chuyện nhân duyên khó lắm thay
Chiến tranh hai đứa phải chia tay
Anh đi nhập ngũ không ngày hẹn
Thương nhớ trong tim chứa chất đầy !
Chẳng có thư anh qua tháng năm
Bên nhà tin tức chẳng hồi âm
Có tin đồng đội qua nhà bảo
Anh đã hi sinh trận Rạch Gầm !
Tin như sét đánh giữa đầu xanh
Trái tim tan nát nhớ thương anh
Từ đây đã lỡ tình chung thủy
Em sống âm thầm giữa mỏng manh
Rồi thấy em tôi biệt xóm làng
Đi vùng kinh tế tận Na Hang
Thân đơn gối chiếc bao năm tháng
Vui với trăng thanh với gió ngàn !
Thưa các bà , các mẹ , các chị em gái và các bạn : người phụ nữ ở bất cứ thời đại nào , vị trí nào …cũng là người chịu nhiều vất vả , gánh vác lo toan việc gia đình và XH !
Bạn tôi có cô em gái đảm đang , xinh xắn nhưng cũng không tránh được nỗi khổ tâm riêng !
Tôi thấu hiểu và nói giúp em đôi điều Âu cũng là sự chia sẻ



