BÂY GIỜ EM Ở ĐÂU
Tháng 9 năm 1970 trên đường ra Bắc tôi có gặp và quen một cô gái TNXP đang cùng đơn vị san lấp hố bom để thông xe !
Trong một lần trên cung đường Trường Sơn nhiều em đã phải nằm lại mãi mãi vì những trận oanh kích do máy bay bắn phá ác liệt !
Tôi có bài thơ kỉ niệm về em !
Trường Sơn cháy đỏ rực hồng than
Bom rơi đạn réo không ngừng nghỉ
Cát bụi cây cành gẫy ngổn ngang
Em đứng bên bờ mong khách vượt
Anh ngồi cạnh suối đợi xe sang
Tàu bay giặc đến buông làn đạn
Cướp mất em rồi máu chảy lan !
Đau thương để lại với người sau
Một nấm mộ hoang – một nỗi đau
Kẻ đã mang thân phơi núi thẳm
Người còn gửi hận chốn ngàn sâu
Nhờ rừng ấp ủ thân cô quạnh
Cậy núi chở che kiếp tủi sầu
Bao năm lặng lẽ hồn vô chủ
Chẳng biết bây giờ em ở đâu ?!


