Đã có một thời như thế …
Tự mình đi trong bão giông
Đất trời rộng mênh mông
Nhìn dòng sông như dải lụa
Nhìn mặt trời không chói mắt
Nhìn đâu cũng hoá mầu Hồng
Bầu trời như một cái vung !
Rồi thấy
Núi cao sừng sững
Rừng rậm mịt mùng
Con vắt no mòng
Bụng ta lép kẹp !
Rồi bão bom
Rồi mưa đạn
Rồi cơn sốt kinh hồn
… Vẫn sống !
Vẫn thản nhiên
Một cánh thư cũng mừng rơi nước mắt
Sẻ chia như một món quà
Cất vào đáy Ba lô !
Ngày ấy đi xa
Cha buồn … mẹ khóc
Em trao tay một chiếc khăn Hồng
Một lời hẹn đầu môi !
Bão qua đi
Mưa tan đi
Bầu trời lại sáng
Ta trở về nơi cũ ngày xưa !
Cha vui
Mẹ vẫn còn đang khóc
Nhà đông
Nhưng em đã qua sông !
Lại một tương lai ngóng trông
Lại một niềm tin hứa hẹn
Nhưng giờ tóc đã thôi đen
Tre già … Măng mọc !


