CHỈ LÀ ẢO MỘNG
Anh biết đấy trái tim em tan nát
Vết thương lòng như bờ cát lở trôi
Chỉ yếu mềm trong vài phút giây thôi
Là Hạnh phúc sẽ nói lời VĨNH BIỆT !
Người ta tới mang lời yêu tha thiết
Em dạt dào như biển biếc nổi dông
Lạc hướng đi theo ngọn sóng phiêu bồng
Thuyền rạn vỡ giữa chiều đông năm ấy !
Em ngoi ngóp giữa muôn trùng sóng dậy
Cứ ngập chìm nào đâu thấy bờ xa
Một mảnh thuyền trôi giạt giữa bao la
Đời nghiêng ngả như ngôi nhà gặp bão !
Bỏ lại bờ yêu với bao nhiêu thơm thảo
Và những trái tim non khờ khạo vô hồn
Vui dại điên đâu còn biết gì hơn
Thèm muốn , khát khao theo lối mòn Mầu Thị !
Không kịp nữa …
Bởi lòng em ích kỉ
Cho riêng mình những vô sỉ xấu xa
Thuyền tan rồi giữa biển mặn bao la
Rồi mãi mãi sẽ chỉ là ẢO MỘNG !



