VỀ VỚI SẦM SƠN
Hè về rồi ta lại đến Sầm Sơn
Nghe biển hát sóng cồn lên trắng bọt
Vui quá đi thôi nắng chiều đang rót
Những hạt vàng trên mái tóc em tôi
Không thể nào quên bạn của tôi ơi
Đầu điểm bạc vẫn về với Biển
Sầm Sơn ơi đã mấy lần tôi đến
Con sóng bạc đầu vẫn say đắm hôn ta
Tôi yêu người hay yêu Biển thiết tha
Mà trắng tóc vẫn mặn mà với sóng
Đôi Trống Mái vẫn bình yên thơ mộng
Đón khách trăm miền còn mãi đọng niềm yêu !
Đến Đền Cô Tiên , Độc Cước cầu kêu
Thắp nén Tâm Nhang nguyện điều may mắn
Lúc Biển chiều về sóng tung bạc trắng
Tôi thả hồn mình vào thăm thẳm mênh mông
Suốt một đời người sắc sắc , không không
Ai đã hiểu tấm lòng của Biển
Bởi yêu Sầm Sơn ta nhủ mình tự đến
Dẫu xa rồi còn lưu luyến Sầm Sơn !



