EM ĐẾN CỬA THIỀN
Em tìm về với CỬA THIỀN
Nghiêng trời sắc đẹp như Tiên giáng trần
Có gì day dứt trong Tâm
Bông hoa tuyệt sắc em ơi !
Phải chăng giăng mắc ở nơi cõi NGƯỜI ?!
Bao nhiêu cạm bẫy “ ĐẸP TƯƠI “
Lỡ làng duyên phận , ngậm cười đắng cay ?
CỬA THIỀN rộng mở đôi tay
Cứu người lạc lối về đây tu hành
Cõi người còn lũ hôi tanh
Thì còn HOA RỤNG ngậm vành một khi !
“… Tiếc thay một đoá TRÀ MY
Con ong đã tỏ đường đi lối về …”
Thân KIỀU xưa đã tái tê
Khuyên người đôi chữ nếp nề : “ TIẾT TRINH “ !
“…” Truyện KIỀU .


