( Thương tặng anh Huyên đồng đội chiến trường B2 )
Anh và tôi trận mạc
Lúc tuổi còn thanh xuân
Vẫn chưa dừng bước chân…
Tôi về sư đoàn CHÍN (9)
Hành quân vào Tây Ninh
Lúc chia tay bịn rịn
Anh dặn : “ Đừng quên mình !”
Tôi cùng anh lặng lẽ
Chia nhau mẩu lương khô
Chiến trường mà vui vẻ
Như tiệc sang bờ hồ !
Bẵng đi dăm bẩy tháng
Lúc trên đường hành quân
Khi ấy trời sắp sáng
Tôi gặp anh một lần !
Tôi thẫn thờ khoảnh khắc
Anh chỉ còn một chân
Từng bước đi cà nhắc
Tôi ngậm ngùi … bâng khuâng !
Anh về Miền nghỉ tạm
Tôi lại tiếp hành quân
Đánh nhau vài ba trận
Tôi cũng què một chân !
Hai anh em gặp lại
Giữa rừng già biên cương
CĂM PU CHIA xa ngái
Kỉ niệm còn vấn vương !
Năm mươi năm xa cách
Xin gửi anh mấy lời
Vài câu thơ ngắn ngủi
Sao lòng tôi bồi hồi ?!


