Thế là sắp giữa Thu rồi em nhỉ !
Sắc lá vàng ngơi nghỉ đợi Đông sang
Anh tìm em trong muôn tiếng dịu dàng
Nghe giọng nói vẫn nhẹ nhàng … yêu thế !
Nhớ không em ngày chia tay bến Mễ
Anh qua phà em nhỏ lệ buồn thương
Phút chia tay mỗi đứa một nẻo đường
Em không biết nói gì trong dang dở …
Anh qua sông cuộc đời như trang mở
Khúc quân hành dằng dặc nhớ về em
Mỗi câu thơ anh viết vội từng đêm
Anh chưa gửi bởi đôi miền xa cách !
Sợi tóc em đưa vẫn nằm trong trang sách
Như có em trong từng mạch hồn thơ
Khi hành quân anh để giữa ba lô
Thêm sức mạnh của em cho vững bước !
Thế mà thoáng đã Năm Ba năm trước ( 53 năm )
Mình xa nhau … câu hẹn ước không thành
Lúc anh về đất nước hết chiến tranh
Em ngõ khác chúng mình đành xa cách !
Anh buồn lắm nhưng cũng không hờn trách
Bởi chiến tranh ai biết trước điều gì
Chẳng thể chờ … em cũng phải bước đi
Anh hiểu thế ! Mà cũng vì duyên phận !
Anh chỉ tiếc khi trước ngày ra trận
Lúc vội vàng chẳng kịp nắm tay em
Chẳng cho em dù chỉ một niềm tin
Tình huyết mạch một sinh linh bé nhỏ !
Thôi nhé em tình ta như sợi gió
Mỗi Thu về anh lại nhớ tới em
Những vần thơ anh đã viết từng đêm
Nơi chiến trận nay trao em tất cả !


