NGÔI NHÀ KỶ NIỆM
Thế là đã sắp sang Đông
Thoảng cơn gió lạnh nỗi lòng bâng khuâng
Lật trang ký ức mấy tầng
Nhớ mùa Đông ấy – Nhớ vầng trăng khuya
Bao nhiêu hoài niệm còn kia
” Một ngôi nhà cũ mái chìa hứng mưa !”
Tháng ngày no đói rau dưa
Mà thương , mà nhớ như vừa hôm qua …
Nhớ khi một góc vườn nhà
Thành Chùa , thành Điện ” mấy bà ” tụng kinh
Trẻ con đâu biết làm tình
Đóng vai chồng vợ ” Tùng Dinh đón nàng “!
Cỗ bàn đám cưới thật sang
Cua đồng , Săn sắt , bày sàng món khoai …
Nghèo mà đủ khách trong ngoài
Cô dâu , chú rể tóc tai bờm xờm
” Nhà trai ” thì ở đống rơm
Qua bên ” Nhà gái ” giữa chòm lá Dong
Ngây thơ đẹp mãi tuổi hồng
Bây giờ bạc tóc mà lòng còn vui !
Thẳm sâu dạ vẫn ngậm ngùi
Thương cha , xót mẹ một thời gian truân
Nhà tre mái lá trụi trần
Đón mưa hứng gió bao lần bão giông
Mỏi mòn đêm ngắm ngày trông
Đứa con ra trận tưởng không ngày về
Hôm nay vẫn mái nhà quê
Đã hồng ngói đỏ đi về sớm hôm
Cháu con xum họp vuông tròn
NGÔI NHÀ KỶ NIỆM mãi còn Thiêng liêng !


