CHUYỆN BÂY GIỜ MỚI KỂ
Có khi nào em nhớ tới anh không ?
Dù tóc đã nhuộm hồng sương gió
Ánh đèn khuya khi mờ khi tỏ
Anh viết thơ tình nhắc nhỏ chuyện xưa
Có một ngày hôm ấy bỗng cơn mưa
Anh trú tạm bên lều thưa quán vắng
Những hạt mưa vẫn còn thơm mùi nắng
Cứ vô tình rơi phủ trắng chiều êm
Một bóng hồng … anh đã nhận ra em
Cô thiếu nữ làng bên xinh quá !
Lạnh hơi mưa mà vẫn hồng đôi má
Em mỉm cười như khách lạ :” Chào anh !”
Chân chạm lên hè em lỡ vội bước nhanh
Bỗng trượt ngã toàn thân đành chới với
Anh giang tay đỡ em vừa ngả tới
Em gọn gàng nóng rực giữa tay anh !
Nét ngại ngùng em nói vội với anh
“… Em xin lỗi … cảm ơn anh đã đón !”
Tôi bàng hoàng nghe trái tim chộn rộn
Thầm cảm ơn trời tặng món quà yêu
Trời cứ mưa thêm như ngập cả chiều
Hai đứa bên nhau đã đều thấm lạnh
Đường vắng tanh cảnh càng thêm cô quạnh
Em thì thầm mong trời tạnh cho nhanh
Tôi run run trong tiếng nói chân thành
” Anh muốn tìm em trao cành Hồng thắm !”
Em ngước nhìn anh mắt huyền đăm đắm
Không nói gì em chỉ nắm chặt tay …
Vào cuộc chiến tranh đi khắp đó đây
Tôi chưa có được ngày gặp lại
Lời hẹn ước bỗng thành xa ngái
Kỉ niệm ngày xưa còn mãi tới hôm nay !


