CƠN MƯA CHỢT ĐẾN
Mưa ơi buồn quá chiều nay
Cho ta nhớ lại những ngày đã xa
Cánh chim chấp chới chiều tà
Luỹ tre xào xạc, tiếng gà gọi con…
Những ngày mưa gió Trường Sơn
Đẫm trong màn nước , đường trơn ngập bùn
Mưa rừng thiếu cả củi đun
Bữa cơm hạt sống, hạt mùn như ngâm
Mưa buồn lại nhớ người thân
Bài thơ viết dở mấy lần chửa xong
Viết rồi chả có ai mong
Lại đem cất tủ mà lòng buồn tênh !
Nhớ khi cuối thác, đầu ghềnh
Gặp em hong tóc bồng bềnh như mây
Nhẹ nhàng anh nắm bàn tay
Chợt cơn mưa đến… Một ngày không quên
Dịu dàng em ngước nhìn lên
Ngập ngừng…nho nhỏ :”… Con tên là gì ?!”


