Vừa nghe có tiếng dịu êm
Hoá ra “ Ảo ảnh “ bên thềm nắng Xuân
Ánh chiều đã quá nửa sân
Chút hương hoa cũ khi gần khi xa
Không ngào ngạt , chẳng kiêu sa
Mà ngây ngất cả hồn ta cuối chiều
Ngỡ là mình vẫn phiêu diêu
Vuốt lên mái tóc muối tiêu … lại buồn
Nhớ khi nắng trận mưa cơn
Với ai có lúc giận hờn mà vui
Cứ yêu thương dẫu đầy vơi
Như làn gió mát dưới trời chói chang
Bên tai nghe tiếng dịu dàng
Như hoa mới nở ngỡ ngàng qua đêm
Xuân về em đến vẹn nguyên
Đừng như ảo ảnh bên thềm … đừng như !


