Đã lâu rồi không được gọi Bố ơi !
Điều đơn giản mà con hằng ao ước
Nhớ khi xưa lúc còn trứng nước
Mới bâm be con luôn được bố yêu !
Gia đình ta thời cột đổ vách xiêu
Dù khó khăn bố vẫn chiều con lắm
Con mãi nhớ những điều bố dặn
“ Yêu kính mẹ, cha – phúc đức lắm con ơi !”
Rồi một ngày bố bỗng biệt xa xôi
Trước khi mất bố nói lời giản dị
“ Bố đi đây mong các con nhớ kĩ
Sống nghĩa nhân không ngừng nghỉ mỗi ngày …”
Mấy chục năm rồi bố về cõi trời tây
Miền cực lạc vẫn đậm đầy thương nhớ
Trong khuya vắng bố chợt về bên cửa
Tiếng thì thào như gió giữa mênh mông !
Con hiểu rồi trong bố vẫn thầm mong
Con hiếu nghĩa là trong lòng bố ấm
Thương bố quá cả cuộc đời lận đận
Nuôi các con khôn lớn trưởng thành !
Bố ra đi trong khao khát mong manh
Dặn các con điều tị ganh phải tránh
Anh chị em gắng yêu thương hiếu hạnh
Đừng cạnh tranh kẻ mạnh người thua …
Đừng bao giờ tính chuyện bán mua
Mảnh đất ông cha bốn mùa hoa trái
Lộc Tổ tiên đã mấy đời để lại
Cho cháu con còn mãi xum vầy !
Thắp nén nhang ngày giỗ bố hôm nay
Điều tâm đắc đã in dày tâm thức
Con gọi Bố ơi trong làn nước mắt
Cho thỏa nỗi niềm khao khát nhớ mong”!
Thưa các thi huynh thi hữu và các bạn !
Đã nhiều nhà thơ viết về MẸ với tấm lòng tôn kính và biết ơn vô hạn :” Đi khắp thế gian không ai tốt bằng Mẹ !”
Với tôi cũng xin có đôi vần viết về BỐ với tình cảm chân thành , dù chưa hay và cũng chưa nói hết công lao của bố nhưng mang ý nghĩa biết ơn : “Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha !”
Trên tinh thần ấy tôi xin có đôi dòng cùng các bạn với câu gọi : Bố ơi!




