CHUYỆN CỦA LÍNH
Thuở ấy tôi đi tóc vẫn xanh
Một thời trận mạc thoáng qua nhanh
Bước chân vào lính sao trên mũ
Mộng ước sinh viên đã chẳng thành
Bàn chân in dấu khắp miền quê
Rừng núi âm u cũng chẳng nề
Vượt dãy Trường Sơn băng dốc thẳm
Mà lòng không ngại vẫn say mê
Một chiều đã cuối cuộc hành quân
Đơn vị cùng nhau tạm nghỉ chân
Bãi khách tưng bừng đưa đón khách
Vui như vào hội giữa mùa Xuân !
Lính ào xuống suối nước xanh trong
Suối mát đưa tôi xuống cuối dòng
Mải ngắm trời xanh qua kẽ lá
Bỗng ai cười ré … tiếng bong bong !
Giật mình tôi ngước mắt nhìn sang
Trời đất ngả nghiêng … dạ bàng hoàng
Con gái nõn nà không mảnh áo
Tôi chìm đáy suối vẫn hoang mang
Mấy cô lính trẻ thấy tôi chìm
Vội vàng xô lại vớt … nghe tim
Hô to : “ Còn sống mau mau cứu !”
Tôi nóng râm ran hé mắt nhìn …!
Âu yếm một cô khẽ hỏi rằng :
“ Anh ơi đơn vị lạc hay chăng
Sao anh trôi nổi theo dòng nước
Quần áo đâu rồi để cuốn phăng ?!
Tôi chẳng nói chi vội quẫy mình
Ào ào lội nước giả làm thinh
Văng mình co cẳng lên bờ chạy
Một chuỗi cười ròn … nghĩ phát kinh !
Thoáng mà đã được mấy mươi năm
Kí ức ngày xưa cứ tiếc thầm
Hôm ấy giá như mình nán lại
Biết đâu khối chuyện viết thành văn …!