ĐƯỜNG CŨ NGÕ XƯA
Ngõ xưa đường cũ tôi qua
Bâng khuâng ngắm lại ngôi nhà thầm yêu
Đâu rồi thấp thoáng trong chiều
Mượt xanh suối tóc Thuý Kiều thướt tha !
Bây giờ xa đã thật xa
Bấy nhiêu năm ấy nhạt nhoà thời gian
Thuý Kiều nẩy một cung đàn
Để cho Kim Trọng muôn vàn nhớ thương !
Chạnh lòng cách trở dặm trường
Trời Nam bể Bắc bước đường xa xăm
Tháng năm … rồi lại tháng năm …
Dần trôi về cõi âm thầm cô đơn !
Duyên trời ai tính thiệt hơn
Cho qua một kiếp giận hờn vu vơ
Ngồi buồn buông một câu thơ
Thả vào dĩ vãng rồi chờ gió đưa !


