Thưa các bạn !
Có một nhà thơ đã viết :
“ Ngoài kia gió vẫn thở dài
Hun hút đường hoa trắng muốt “…
( Nguyễn Khắc Hào )
Đúng vậy !
Gió biết ưu tư !
Trắng muốt là tinh khiết !
Còn người và tâm hồn người ?!
Vậy nên xin có mấy câu thơ vui cùng các bạn
Trời vẫn xanh
Biển cứ xanh
Lá còn xanh
Mà sao lòng người lỡ trắng ?
Đời cứ vui
Đất còn vui
Nhà vẫn vui
Mà sao tâm người đen bạc ?
Chim vẫn bay
Trời vẫn mây
Tình cứ say
Sao trí người lỡ đoản ?
Khi cái tôi trong ta
Lớn dần theo năm tháng
Kết thành một khối… ung thư !
Thì con người phản bội chính ta ư ?
Đâu rồi những thành ngữ vô tư
Lay động lòng người bất tận
“ thương người như thể thương thân…”
Vời xa … Vời xa … !
Và đối trọng hôm nay :
“Cao thì biết thấp “
Trắng thì biết đen “
Tốt thì biết xấu “…
Ai cũng hiểu chỉ vài người chưa hiểu
Còn niềm tin để neo đậu niềm tin ?
Và trong ta hoang hoải một cách nhìn :
Cảm thức !




