“… Nếu mỗi dân tộc có một tấm căn cước chung bằng Văn chương để giới thiệu với thế giới , thì người Việt sẽ chọn TRUYỆN KIỀU …”
Đại thi hào Nguyễn Du đã sản sinh ra một kiệt tác của người Việt Nam - Hiểu Nguyễn Du và hiểu TRUYỆN KIỀU hẳn là người đọc đã mở cánh cửa chuyến du thám TÂM HỒN VIỆT !
Tôi đã đọc KIỀU và có suy ngẫm ở một khía cạnh về thân phận của người phụ nữ thời nào cũng có - Một bức tranh xã hội mà người phụ nữ gánh chịu nhiều sự cố bất lợi cho mình !
Nhân đó xin có bài thơ :
Thương thay thân phận nàng KIỀU
Ái ân giăng mắc vào điều nguyệt hoa
Tiết trinh bán để chuộc cha
Phận mình bán mãi cánh hoa đã tàn !
Hồi gia muôn dặm quan san
Khói hương tan tác ngón đàn thôi miên
Phục tang thúc phụ qui tiên
Thương chàng KIM TRỌNG lỡ duyên Châu Trần !
Tình KIM KIỀU hợp lại tan
GIÁM SINH họ MÃ khởi màn trinh nguyên
Tay phàm nhón bóc đào Tiên
Trà My đã mở … lời nguyền đã rơi !
Còn gì đâu nữa nàng ơi
Má hồng tủi phận một đời từ đây
Lầu xanh nước mắt vơi đầy
“Một dao oan nghiệt đứt dây phong trần”
SỞ KHANH quen thói lần khân
Dụ nàng trốn chạy tính phần kiếm ăn
“… Cũng liều nhắm mắt đưa chân
Mà xem con tạo xoay vần đến đâu …”
Tàn thân lúc mới xanh đầu
Nàng đi chẳng thoát đòn đau nhớ đời
Nàng rằng :” thôi thế thì thôi !”
Vùi thân vào chốn đứng ngồi dở dang !
Trời cho một chút hổng nhan
Đọa đày thân xác muôn vàn khổ đau
THÚC SINH – TỪ HẢI về đâu ?
Tiền Đường gửi phận nỗi đau nhân tình ?!
Chàng KIM đáng bậc Nho sinh
Coi nàng lấy Hiếu làm Trinh khác người
Tái hồi duyên cũ sánh đôi
Quế Hoè đoàn tụ sáng ngời nghĩa nhân!
Chuyện xưa suy ngẫm xa gần
Thời nay còn có bán thân kiếm tiền ?
THUÝ KIỀU lỡ bước nhân duyên
Lầu xanh để lại nhãn tiền gương soi !




