NỖI ĐAU ĐẠI DỊCH
( Thương gửi các cháu mồ côi trong đại dịch COVID-19 và các gia đình có người thân đã mất ! )
Không chiến tranh
Không đạn bom
Mà vành khăn tang trên đầu các em
Trắng lạnh !
Tiếng trống trường vang lên
Em vẫn còn ôm bé
Lo sợ em theo cha mẹ …
Không về !
Cha mất rồi
Mẹ không còn
Bỏ lại các con mồ côi
Không nơi ấm lạnh trong đời !
Đại dịch phủ lên bầu trời
Người còn … người mất
Những cuộc chia ly đau thắt tim người
Ôi ! Một cõi đời !
Hãy yêu thương !
Hãy đến bên nhau !
Chở che bằng tình yêu Vĩnh Cửu !
Để những vành khăn không hiện hữu trên đầu !
Để các em thơ ríu rít cùng nhau
Để ngày khai trường ngập tràn sắc áo
Cho những tiếng cười trong trẻo vô tư
Và rực rỡ thắm mầu hoa Phượng !



