Bao giờ cũng vậy !
Cứ cuối Thu là người ta lại thấy lòng mình nao nao , man mác , hơi buồn buồn…
Chả hiểu sao ?!
Có lẽ … THU cũng có thể là đang thu lại những kỉ niệm của cuộc đời và nó là DĨ VÃNG của bất kì ai cũng từng trải qua !
Tôi có đôi dòng gọi là :
Thu quá nửa rồi lá bớt xanh
Thời gian như nắng vút qua mành
Lơ thơ bóng liễu trong chiều vắng
Thoáng một dáng kiều nhanh lướt nhanh !
Ngày ấy … bây giờ xa … đã xa
Đêm hoang sương lạnh ánh trăng tà
Nỗi niềm vương vấn đêm thu ấy
Còn mãi trong lòng tha thiết tha !
Lời hẹn mau tàn tựa bóng nga
Người sang đò trước với xe hoa
Phương Nam ánh chớp bay hồn lính
Thương nhớ chi mà … qua bước qua !
Tình yêu có phải khúc TÌNH CA
Còn mãi trong tim nét Ngọc ngà
Nay đã trôi về miền dĩ vãng
Đâu còn đậm mãi sắc kiêu sa !
Thôi đành xa mãi bóng hình xưa
Lối cũ hôm nay chẳng kẻ chờ
Thu lạnh sương giăng thêm quạnh quẽ
Hoàng hôn chầm chậm phủ chiều mưa !



