THƯƠNG NHỚ BÁC HỒ
Đất nước mình nợ Bác những Huân chương
Vì dân tộc Bác đã nhường tất cả
Suốt cuộc đời biết bao nhiêu vất vả
Chẳng riêng tư khi từ giã qui Tiên !
Ao ước cuối cùng Bác muốn bình yên
Nghe khúc Dân ca khắp ba miền đất nước
Cả gian phòng lặng im thổn thức
Một giọt buồn như lệ ướt thấm qua !
Bỗng bừng lên câu :” Ơi Bác đừng xa
Cháu sẽ hát bài “ Dân ca quan họ “!
Em đứng đó mắt nhoà trong nức nở
Rằng :”… Người ơi người ở đừng về …”!
Giọng hát em sao nghe thật tái tê
Thương Bác quá khi Bác về cõi khác
Cả non sông đau buồn thương nhớ Bác
Trời cũng đổ mưa như thầm nhắc “ Ơn Người “!
Bác đã đi nhưng cũng chẳng xa xôi
Điều Bác dạy vẫn thiêng lời dân tộc
“ Không có gì quý hơn Tự do Độc lập “
Xin hứa cùng Người nguyện giữ ĐẤT bình yên !



